Margin of education articulates the idea that one's education happens mostly in the margins.

English · 日本語 · Tiếng Việt

The most formative parts of an education rarely fit on a transcript. They happen in the margins: in the conversations after class, in the projects that begin as side interests, in the studio, the field, the staffroom, the second language, the unfamiliar country. They happen in the slow accumulation of practice, doubt, revision, and care. Mass schooling, coursework, and research are just standardised scaffolds.

The actual building of a person's mind is something else, messier.

This blog is a public record of that messy something else. A space to document projects, half-formed ideas, finished pieces, experiments that worked, and experiments that didn't, and, in time, to think out loud with colleagues whose pathways have also wound through and around the official ones.

Who's writing

Portrait of Ruby

I'm Ruby (Ngoc Nhu Nguyen), a Viet scholar who lived a decade in Japan, and now works as a learning designer and lecturer at Adelaide University (Australia), and a researcher whose work sits at the intersection of academic development, multimodal pedagogy, generative AI in education, and the affective dimensions of teaching and learning. I publish in journals including the British Journal of Educational Technology, Higher Education Research & Development, Teaching in Higher Education, and the Australasian Journal of Educational Technology.

That's the formal sketch. The fuller one is more layered. I've been a teacher and a tutor, a marker and a course coordinator, in Australia and in Japan. I'm a published researcher and an exhibited visual and textile artist. I work as an academic developer, an assessment reform adviser, a mentor to pre-service teachers navigating the emotional labour of placement, and a collaborator on AI literacy and curriculum innovation across institutions. I hold a Diploma of Counselling, which keeps me honest about how much of teaching is, in the end, about people. I've mentored hundreds of undergraduate students through scaffolded research projects, and I design workshops and resources that help academics and teaching staff work thoughtfully with AI-enhanced assessment, inclusive EdTech, and curriculum design grounded in evidence.

None of those threads are separable from the others. The artist's eye shows up in how I design a learning experience. The counsellor's training shows up in how I think about feedback. The researcher's discipline shows up in how I evaluate a tool before I recommend it. This blog is partly an effort to stop pretending those threads are separate.

Why now

We are living through a moment where the question what is an education for? has stopped being rhetorical. Generative AI can produce a competent essay in seconds. It can pass exams, write code, summarise readings, and mimic the surface features of expertise. What it cannot do is decide what is worth caring about. It cannot mentor a student through their first ethical dilemma. It cannot hold space for a pre-service teacher through a hard placement. It cannot model what it means to be a person of practice, of conscience, of curiosity.

If anything, this moment has clarified the stakes. The parts of education that cannot be automated are precisely the parts that have always lived in the margins: the human, relational, embodied, ethical, creative work that institutions sometimes recognise and sometimes don't. Defending and developing those parts feels, to me, like the central work of educators now. Not resisting AI, but using it wisely, knowing what it's for and what it's not, while protecting and deepening everything that makes a teacher more than a content-delivery system, and a student more than a test-taker.

What lives here

Expect a mix. Notes from projects in progress. Reflections on assessment reform, academic development, and what actually helps teaching staff grow. Pieces about working across cultures and disciplines. Occasional dispatches from the studio. Honest accounts of things I'm still working out. And I hope, collaborative pieces with colleagues whose voices belong here too. Educators grow each other. That has always been true, and it has never mattered more.

If something here resonates, or contradicts something you're working on, or sparks an idea worth following, I'd genuinely like to hear about it.

The margin is wider when more of us are writing in it.

↑ Top

(日本語)

教育のいちばん大事なところは、たぶん「余白」で起きている、という話。

教育のなかで人を本当につくっていく部分は、成績表にはほとんど残らない。それは余白で起きる。授業の終わったあとの立ち話のなかで。最初は寄り道のつもりで始めた仕事のなかで。アトリエで、現場で、職員室で、第二言語のなかで、見知らぬ国のなかで。練習と、迷いと、書き直しと、丁寧さの、ゆっくりとした積み重ねのなかで。大勢でうける授業も、課題も、研究も、いってみれば足場のようなものにすぎない。

人の心が本当につくられていくのは、その足場の向こう側だ。

このブログは、その「向こう側」を公にひらいておくための場所である。進行中のプロジェクト、まだ形になっていない考え、なんとか書き終えた文章、うまくいった試み、うまくいかなかった試み、そういうものを書きとめておくための場所。そしていつか、公式の道のすぐ脇を歩いてきた仲間たちと、声に出して考えるための場所でもある。

書いている人

Portrait of Ruby

ルビー(グエン・ニュー・ゴック)と申します。ベトナムに生まれ、十年ほど日本に暮らし、いまはオーストラリアのアデレード大学でラーニング・デザイナーと講師の仕事をしている。研究のほうでは、アカデミック・ディベロップメント、複数のメディアをまたぐ教え方、教育のなかの生成AI、そして教えることと学ぶことの「気持ちの部分」のあいだを行き来している。論文は『British Journal of Educational Technology』『Higher Education Research & Development』『Teaching in Higher Education』『Australasian Journal of Educational Technology』などに掲載されている。

ここまでは肩書きの話。実際の暮らしはもう少し入りくんでいる。私はオーストラリアと日本で、教師、チューター、採点者、コース・コーディネーターとして働いてきた。査読論文を書く研究者であり、絵と布の作家として展示もしてきた。アカデミック・ディベロッパーとして、評価のしくみを変えるアドバイザーとして、教育実習の重さに向き合っている学生たちのメンターとして、また、機関の壁を越えてAIリテラシーやカリキュラム改革にとり組む共同研究者として、日々を過ごしている。カウンセリングの修了証も持っている。これがあると、「教えるとは結局、人と人とのことなのだ」ということを忘れずにいられる。これまで数百人の学部生を、段階を踏んだ研究プロジェクトを通じて見守ってきた。AIを取り入れた評価のあり方、誰もが入っていけるEdTech、根拠にもとづいたカリキュラムの設計について、教員のかたがたが落ち着いて取り組めるように、ワークショップや資料も作っている。

これらの仕事は、どれもひとつの糸から離して考えることができない。学びの体験を組み立てるとき、絵を描く目が顔を出す。フィードバックを書くとき、カウンセラーとしての訓練が顔を出す。ある道具を勧めるかどうか決めるとき、研究者としての慎重さが顔を出す。このブログは、それらをばらばらの仕事のふりをするのを、もうやめてみよう、という小さな試みでもある。

なぜ、いまなのか

私たちはいま、「教育は何のためにあるのか」という問いが、ただの言いまわしではなくなった時代を生きている。生成AIは数秒で、それなりの文章を書きあげることができる。試験に通り、コードを書き、文献を要約し、知っているふりをすることまでできる。それでもAIにはできないことがある。何を大事にすべきかを、自分で決めること。最初の倫理的な迷いに直面した学生のそばに、ただ居続けること。難しい実習を抱えた学生のために、ふっと場をひらくこと。実践と、良心と、好奇心をもった一人の人間として、その背中を見せること。こういうことは、AIにはできない。

むしろ、いまの状況のおかげで、何が問われているのかがはっきり見えてきたように思う。自動化できない教育の部分というのは、ずっと昔から余白で生きてきた仕事のことだ。人間どうしの、関係のなかの、身体をつかった、倫理的で、創造的な仕事。制度がときどき認め、ときどき見ないふりをする仕事。それを守り、育てていくことが、いまの教育に関わる人間にとって、いちばん大事な仕事のように私には思える。AIに抵抗するのではない。それを賢く使うこと。何のためのものか、何のためのものではないかを、きちんとわかっていること。そのうえで、教師がただの「内容を運ぶ機械」ではないこと、学生がただの「試験を受ける人」ではないこと、その全部を、守り、深めていくこと。

ここに書いていくもの

いろいろなものが混じることになると思う。進行中のプロジェクトのメモ。評価のしくみを変えていくこと、教員の成長を本当に支えるものについての考え。文化や分野をまたいで働くことについての文章。アトリエからの便り。まだ自分のなかで答えが出ていないことの、正直な記録。そしていつか、ここに居場所を持つはずの同僚たちとの、共著の文章も。教育に関わる人間は、おたがいに育てあう存在である。それは昔からそうだったし、いまほどそれが大切なときはない。

ここに書かれていることが、あなたの中の何かに響いたり、あなたが取り組んでいることと食いちがったり、追いかけてみたくなる考えに火をつけたりしたなら、どうかひとこと知らせてほしい。

余白は、書く人がふえるほど、広くなっていく。

↑ Top

(Tiếng Việt)

Về quan niệm rằng giáo dục, phần nhiều, diễn ra ở phần lề.

Những phần định hình nhất của một nền giáo dục hiếm khi lọt vừa vào bảng điểm. Chúng diễn ra ở phần lề: trong những cuộc trò chuyện sau giờ học, trong những dự án bắt đầu chỉ như mối quan tâm phụ, trong xưởng vẽ, trên thực địa, trong phòng giáo viên, trong ngôn ngữ thứ hai, ở một đất nước xa lạ. Chúng diễn ra trong sự bồi đắp chậm rãi của thực hành, của hoài nghi, của sửa đi sửa lại, và của sự chăm chút. Trường lớp đại trà, các môn học chính khóa, và nghiên cứu — tất cả chỉ là giàn giáo đại chúng.

Nguyên liêu thực sự để xây nên tâm trí của mỗi con người thường đến từ nhiều góc cạnh đời sống khác.

Blog này là một bản ghi chép công khai về những góc cạnh ấy. Một không gian để lưu lại những dự án, những ý nghĩ còn dang dở, những bài đã viết xong, những thử nghiệm đã thành công, những thử nghiệm đã không thành và, theo thời gian, để cùng nghĩ thành lời với những đồng nghiệp mà con đường của họ cũng đã uốn lượn quanh và xuyên qua những con đường "chính thức" đại chúng.

Người viết

Portrait of Ruby

Mình là Nguyễn Như Ngọc), một học giả người Việt đã sống một thập kỷ ở Nhật Bản, hiện làm việc với tư cách nhà thiết kế giáo dục và giảng viên tại Đại học Adelaide ở Úc, đồng thời là một nhà nghiên cứu trong ngành nằm giữa phát triển học thuật, sư phạm đa phương thức, AI tạo sinh trong giáo dục, và những chiều kích cảm xúc của việc dạy và học. Nhiều bài viết đã đăng trên các tạp chí gồm British Journal of Educational Technology, Higher Education Research & Development, Teaching in Higher Education, và Australasian Journal of Educational Technology.

Trên giấy tờ là vậy; nhưng thực tế thì nhiều tầng lớp hơn. Mình từng làm trợ giảng, làm người chấm bài ở cả Úc và Nhật. Mình vẽ tranh, thêu thùa, làm gốm, tất cả đều là tự học, tự mày mò, vì yêu thích và tò mò, nhưng may mắn thay được nhiều người ưa thích và giúp đỡ trong việc triển lãm và giao dịch. Trong lúc làm luận án Tiến sĩ, mình làm thêm một văn bằng Tham vấn (Diploma of Counselling) để tự nhắc nhở bản thân luôn thành thật về việc dạy học, vì suy cho cùng giáo dục phần nhiều là về con người. Mình đã hướng dẫn hàng trăm sinh viên đại học qua những dự án nghiên cứu trong ngành nhân văn, và mình đã thiết kế nhiều workshops và tài liệu giúp giảng viên và đội ngũ giảng dạy làm việc một cách thấu đáo với đánh giá có hỗ trợ AI, công nghệ giáo dục bao trùm, và thiết kế chương trình giảng dạy ở bậc trung học, đại học, và cao học.

Nếu xem như sự nghiệp nêu trên nhìn tổng quan như một tác phẩm thêu, thì mỗi dự án giống như một sợi chỉ. Không có sợi nào tách rời khỏi những sợi khác. Con mắt của người nghệ sĩ hiện ra trong cách tôi thiết kế một trải nghiệm học tập. Vốn đào tạo của một nhà tham vấn hiện ra trong cách mình suy nghĩ về phản hồi. Kỷ luật của người làm nghiên cứu hiện ra trong cách tôi đánh giá một công cụ trước khi giới thiệu nó. Blog này, một phần, là nỗ lực để giải thích cho độc giả có nhiều đam mê như mình làm cách nào kết nối những đam mê đó lại với nhau.

Sao bây giờ mới nói

Chúng ta đang sống qua một thời khắc mà câu hỏi giáo dục là để làm gì? đã không còn là một câu hỏi tu từ. AI tạo sinh có thể viết một bài luận tươm tất trong vài giây. Nó có thể vượt qua các kỳ thi, viết mã, tóm tắt tài liệu, và bắt chước những đặc điểm bề mặt của sự thông thạo. Điều nó không thể làm là quyết định điều gì đáng để bận tâm. Nó không thể đồng hành cùng một sinh viên qua lần đầu đối diện với một tình huống tiến thoái lưỡng nan về đạo đức. Nó không thể giữ một không gian an toàn cho một sinh viên sư phạm trải qua một kỳ thực tập khó khăn. Nó không thể làm gương cho việc trở thành một con người của thực hành, của lương tâm, của sự tò mò.

Nếu có điều gì, thì khoảnh khắc này đã làm rõ những gì đang được đặt cược. Những phần của giáo dục mà không thể được tự động hóa, chính là những phần luôn luôn sống ở bên lề: những công việc đầy tính người, tính quan hệ, tính thân xác, tính đạo đức, tính sáng tạo — những công việc mà các thiết chế đôi khi công nhận, đôi khi không. Bảo vệ và phát triển những phần ấy, với mình, dường như là công việc trung tâm của những người làm giáo dục hiện nay. Không phải kháng cự AI, mà là sử dụng nó một cách khôn ngoan, biết rõ nó để làm gì và không phải để làm gì, đồng thời bảo vệ và đào sâu tất cả những gì khiến một người thầy hơn cả một bộ máy phân phát nội dung, và một người học hơn cả một người đi thi.

Viết gì ở đây

Sẽ là một sự pha trộn. Những ghi chép từ những dự án đang tiến hành. Những suy ngẫm về cải cách đánh giá, phát triển học thuật, và những điều thực sự giúp đội ngũ giảng dạy trưởng thành. Những bài viết về việc làm xuyên qua các nền văn hóa và các lĩnh vực. Những lời nhắn thi thoảng từ xưởng vẽ. Những ghi chép thành thật về những điều tôi vẫn còn đang loay hoay tìm hiểu. Và mình hy vọng, những bài viết chung với những đồng nghiệp mà tiếng nói của họ cũng thuộc về nơi này. Những người làm giáo dục nuôi dưỡng nhau trưởng thành. Điều đó luôn đúng, và chưa bao giờ quan trọng hơn lúc này.

Nếu có điều gì ở đây cộng hưởng với bạn, hoặc đi ngược lại điều bạn đang làm, hoặc khơi lên một ý tưởng đáng theo đuổi, tôi thực sự muốn được nghe về nó.

Lề rộng hơn khi có nhiều người trong chúng ta cùng viết vào đó.

↑ Top